Hiển thị các bài đăng có nhãn Giới trẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giới trẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
* Những điều không ai dạy bạn

* Những điều không ai dạy bạn



Trong vụ cướp ngân hàng ở thành phố nọ, khi đột nhập vào bên trong một tên cướp hét lên: "Tất cả đứng im, nên nhớ tiền thuộc về Nhà nước, còn mạng sống thuộc về chúng mày!"

Mọi người trong ngân hàng nghe xong liền im lặng nằm xuống.

-> Điều này được gọi là: "Cách thức khai tâm - Thay đổi những suy nghĩ theo lối mòn"

Có một cô nhân viên nằm trên sàn trong tư thế khêu gợi nhằm phân tâm bọn cướp. Một tên cướp hét lên: "Làm ơn cư xử văn minh, chúng tôi là cướp chứ không phải những kẻ hiếp dâm!"

-> Điều này được gọi là "Hành xử chuyên nghiệp - Chỉ tập trung vào công việc mà bạn được huấn luyện!"

Khi băng cướp quay ra, một tên cướp trẻ (có bằng đại học) nói với tên cướp già hơn (kẻ mới tốt nghiệp phổ thông): "Đại ca, có phải đếm xem chúng ta cướp được bao nhiêu?". Tên cướp già gằn giọng: "Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được? Đợi đi, tối nay TV sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu!"

-> Điều này được gọi là: "Kinh nghiệm - khi hành sự thì kinh nghiệm quan trọng hơn sách vở"

Sau khi băng cướp rời khỏi, giám đốc chi nhánh định gọi báo cảnh sát. Gã kế toán trưởng vội vã chạy đến, thì thầm vào tai giám đốc: "Đợi đã, hay để 500 triệu chúng ta biển thủ vào trong số bị băng cướp lấy mất!"

-> Điều này được gọi là: "Té nước theo mưa - Chuyển đổi những tình huống bất lợi trở thành thuận lợi"

Gã giám đốc tự nhủ: "Vậy thật tuyệt nếu cứ mỗi tháng lại có một vụ cướp!"

-> Điều này được gọi: "Lòng tham là vô đáy" dẫu đã giàu "nứt đố đổ vách".

Ngày hôm sau, TV đưa tin 10 tỉ đồng đã bị cướp khỏi nhà băng. Những tên cướp đếm đi đếm lại thì chỉ có 200 triệu. Chúng rất giận dữ: "Chúng ta mạo hiểm mạng sống của mình chỉ để lấy 200 triệu, bọn chó lãnh đạo chỉ ngồi chơi mà cướp được ngót 10 tỉ. Đúng là học hành, có bằng cấp thì chúng nó được ngồi cái ghế đấy, cướp tiền siêu đẳng hơn chúng ta!"

-> Điều này giải thích tại sao: "Kiến thức thì giá trị như vàng" còn "chiếc ghế có giá trị như kim cương" đừng tưởng thiên hạ dở hơi nên đi "mua ghế".

Ba ngày sau, nhờ sự mẫn cán của cảnh sát băng cướp bị bắt. Khi hỏi cung, vị cảnh sát trưởng hỏi: Vì sao các anh lại chọn ngân hàng, nơi được bảo vệ nghiêm ngặt? Bọn cướp đồng thanh: "Đất nước này ở đâu cũng là ngân hàng nhưng ở chỗ này tiền được cất công khai".

-> Điều này giải thích tại sao: "Kê khai tài sản không công khai".
"THÔNG NÃO VỀ BIỂU TÌNH" VÀ LÒNG DÂN TA..

"THÔNG NÃO VỀ BIỂU TÌNH" VÀ LÒNG DÂN TA..

Xin trích lại bài "Thông não về biểu tình" của Pín Nghé, Việt Kiều, viết từ London - Anh Quốc đã lược bớt và thay thế những từ ngữ bựa. Bài viết phản ánh khá đầy đủ quy định biểu tình ở phương Tây.
"Anh chị hay kêu Việt Nam không có dân chủ, không cho biểu tình, Tây nó biểu tình ầm ầm...
Anh chị Việt Nam mới là dân chủ, tự do tụ tập hò hét chả phép tắc nào...
Kẻ hèn này phải múa đôi dòng về biểu tình Tây, thể anh chị mở rộng tầm mắt.
Không đơn giản đâu nhé hehe, đầu tiên xin giấy phép biểu tình, đề rõ nhiêu người, biểu tình vì cái gì.v.v.., chống TQ chứ gì? Ok. Nộp 3 nghìn £ lệ phí.. (con số xê dịch nhiều nhé, nơi nhiều nơi ít nơi thậm chí miễn phí). Phải xin trước ít nhất 7 ngày, chứ hôm nay xin mai biểu tình thì không được.
Rồi biểu tình từ mấy h đến mấy giờ? Hết giờ mời cút!
Biểu tình 1 nơi hay đi dọc phố? 1 nơi thì rẻ tiền, cảnh sát quây cho cái rào, đứng đó mà hét. Đi dọc phố thì phải trả đắt hơn, lại phải xin thêm giấy phép ủy ban quận đó, cảnh sát cấm ô tô vào phố đó luôn cho chúng mày đi tha hồ hò hét ...
Tiếp tục: khẩu hiệu (băng rôn to cỡ nào) và đề chữ gì? "ĐM china" hả? Không được, "Trung Hoa đếch tốt" hả? Lịch sự hơn, được....
Mời mua bảo hiểm, khá đắt nếu các bạn đi dọc phố, vì nếu quá khích các bạn đốt đôi cái xe cảnh sát hay phá 1 cửa hàng, bảo hiểm sẽ đền, nếu bạn là 1 sắc dân hung hăng mõm vẩu có tiếng tăm đập phá, sẽ chẳng ai bán bảo hiểm cho bạn, nghĩa là bạn không được biểu tình.
Các bạn có xài loa không? Âm thanh nhiêu đề xi ben, mời trả tiền, nếu âm thanh vượt quá, bạn phải xin 1 giấy phép riêng khác của ngài thị trưởng nơi biểu tình, ngài sẽ soi xem liệu âm thanh quá lớn có ảnh hưởng tới cư dân ngài cai quản không? To quá thì phải hạ xuống?
Bắt buộc phải thuê 1 xe cứu thương và bác sĩ sẵn sàng trong thời gian biểu tình, nhỡ cờ vàng phi cái cán cờ vào mồm cờ đỏ hay ngược lại thì khiêng thẳng lên hồi sức cấp cứu luôn, mất thêm 1 mớ nữa.
Xong khi có đủ các giấy phép, cốp tiền đủ, ngày đó giờ đó mời đến, đứng trong hàng rào, vặn âm thanh đúng mức cho phép, trương băng rôn những câu đã đăng kí, và mời mời, tha hồ biểu tình.
Hết giờ tất cả giải tán, không nói nhiều, đi nhậu.
Trước cổng đại sứ quán Trung Hoa ở London rất đắt sô vì người Trung hoa thần thánh nhiều nước ghét, hết giờ thì té để nước khác còn phản đối.".
(Ảnh ăn cắp (ảnh 1): anh em Việt Nam biểu tình trước ĐSQ Trung Hoa tại London, anh em chỉ được đứng phía sau hàng rào, sau đó đi nhậu lòng lợn, kẻ hèn này tham gia màn lòng lợn).
====
LÒNG DÂN TA NHƯ NƯỚC.. CÁM ƠN VÀ TRÂN TRỌNG BÀ CON!

Nhìn ra người ta, nhìn về mình mà thấy ngán ngẩm, cho nhận thức của một số người dễ bị a dua, dụ dỗ.
Nhưng cũng thấy vui và bình yên, khi những ngày qua nhận được trao đổi riêng của nhiều bạn các nơi, nhiều người chưa bao giờ gặp mặt, rằng:
- "...Chẳng riêng tôi, thành phố của tôi phần đông là vậy, nói chung ng dân ít kích động đến việc của chính quyền, không phải vô tâm mà là ai chuyên cần việc người ấy.. Ngoài ra nơi tôi, so với chúng tôi thì đời sống công chức không phải là điều mơ ước (nếu không muốn nói là hơi kham khổ)..."
- "Dân và chính quyền địa phương tôi khá hoà thuận, người dân chỉ biết đi làm.. Có việc gì đã có cán bộ đến nhà gửi giấy báo, và người dân đồng thuận vui vẻ cùng hợp tác chấp hành chủ trương".
- "Theo tôi, mọi người nên quan tâm đến chính trị và công việc xã hội một cách trầm lắng, bình tĩnh và đúng thời điểm! Chưa biết gì chính xác mà cứ gào mồm lên là chúng tôi không quen và rất phản cảm. 
Dân và cán bộ nơi tôi có đóng góp và xây dựng ý kiến cùng nhau, nhưng không chửi nhau...Nói chung ai lên Ủy Bạn cũng vui vẻ, chúng tôi rảnh hay ghé qua.. xin hớp nước.."..

- "Nếu ai đó chửi dân nơi tôi ở vô tâm cũng được, nhưng chúng tôi hài lòng với sự thanh bình ấy. Cá chết hả? Tôi về hỏi họ đều nói "để mấy bác trên Trung ương và cả các bác rỗi việc trên fb lo liệu, hay nói chính xác để Trung ương tập trung lo lắng, việc của mình là hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình và quyền công dân ở nơi mình sống"...Ai cũng trả lời y như vậy. Và chúng tôi hài lòng cộng tác hài hoà với chính quyền..."..
Lòng dân ta là thế đó, đừng ai bảo họ bị ru ngủ hay tự ru ngủ, đó chính là quyền tự do dân chủ của họ, và họ cần được tôn trọng. Nhưng con người như thế chính là nền tảng của sự bình yên, nhưng khi đất nước cần thì chính họ mới là những người có mặt đầu tiên mà xông lên phía trước chứ không phải mấy kẻ hàng ngày kêu gào "thức tỉnh" ngoài đường và trên bàn phím kia..
====
Khuyến mại thêm cho mọi người: 
+ Ảnh 2: cờ vàng biểu tình ở 1 điểm, cảnh sát Nhật quây luôn cho một cái chuồng, cấm bước ra, ra là ăn đạn. 
+ Ảnh 3: Công viên biểu tình ở Singapore, vắng như chùa Bà Đanh.
+ Loạt ảnh dưới là đàn áp sơ sơ biểu tình ở các nước dân chủ phương Tây, chưa cần đến ảnh máu me và dùng xe bọc thép hạng nặng tấn công biểu tình.
+ Còn đường dẫn dưới đây là hình ảnh biểu tình phản chiến của sinh viên ĐH Ken State, Mỹ, năm 1970 (cám ơn những người bạn Mỹ đã ủng hộ Việt Nam!): https://www.youtube.com/watch?v=8IIE_-tg5xg&feature=youtu.be

Vừa qua Quốc Hội và nhiều người chất vấn Chính Phủ nợ Luật biểu tình lâu quá, theo tôi nên ra Luật, cứ như trên mà áp (đăng ký trước, nộp phí, mua bảo hiểm, thực hiện giăng cờ đèn kèn trống đúng quy định), bổ sung thêm các quy định phù hợp với điều kiện Việt Nam, những ai ủng hộ biểu tình đóng góp tiền làm công viên biểu tình như ở Singapore, nếu không thì mời vào SVĐ, nếu trùng ngày mà ở đó biểu diễn hay thi đấu thì đợi tuần sau nhé!















Sao đấu giá kiểu lạ lùng thế Ngọc Trinh?

Sao đấu giá kiểu lạ lùng thế Ngọc Trinh?

Ngọc Trinh nói, Trinh rút kinh nghiệm rồi à nha, Trinh khôn rồi à nha, Trinh tỉnh táo rồi à nha, đấu lần này khác lần trước à nha, ai muốn đấu nộp ngay cho Trinh tiền đặt cọc 100 triệu à nha, giá khởi điểm đấu bắt đầu là 5 tỉ à nha, ai chấp nhận vô đấu thì phải kê khai danh tính đầy đủ à nha, đấu rồi thì đừng có mà chạy à nha…

Có vẻ Ngọc Trinh và ekip thấy dân tình thôi không bàn gì tới chuyện tình cảm của mình nữa, mà như thế thì tết nhất gần tới, lấy chi để lại nổi lên? Nên mới có trò đấu giá sim điện thoại số đẹp.
Cô dâu trèo tường vào cửa sau nhà chồng: Bình đẳng cho nữ giới, ở đâu?

Cô dâu trèo tường vào cửa sau nhà chồng: Bình đẳng cho nữ giới, ở đâu?

Do là cô dâu đã có thai trước khi cưới, nên cô dâu phải leo lên từng bậc thang tre để vào cửa sau của nhà chồng.
Những ngày giáp tết cũng là mùa cưới, cưới khắp Bắc - Trung - Nam. Chẳng có gì để nói vì đó là chuyện vui cũng là chuyện tự nhiên của con người. Nhưng hôm nay, ở thế kỷ 21 này, tôi nhìn thấy hình ảnh cô dâu mặc váy trắng, đội nón lá leo lên từng bậc thang tre để vào
MẠO DANH, BÔI NHỌ CÔNG AN TRÊN FACEBOOK

MẠO DANH, BÔI NHỌ CÔNG AN TRÊN FACEBOOK

Trong quy định của ngành công an và lực lượng vũ trang nói chung thì không được đăng tải những hình ảnh liên quan đến lực lượng lên mạng, không được đưa ảnh cá nhân mặc quân phục lên mạng xã hội cũng như các đơn vị truyền thông khác nếu chưa được sự đồng ý. Điểm thi của các trường công an cũng không được đăng tải lên mạng.
Điều quy định này ra đời với mục đích.
Thứ nhất lực lượng công an làm các nhiệm vụ đấu tranh với tội phạm, nếu đăng tải các hình ảnh mặc quân phục lên mạng thì khác nào lạy ông tôi ở bụi này? Sau này đi làm nhiệm vụ nhất là các vụ án về ma túy, trinh sát hóa trang để xâm nhập nó phát hiện thì đánh án kiểu gì? Đồng thời để tránh tội phạm trả thù cán bộ chiến sĩ . Đây là bảo vệ tính mạng của cán bộ chiến sĩ sau này.

Thứ hai việc đăng tải các hình ảnh, thông tin liên quan đến quân phục có thể bị lợi dụng để xuyên tạc. Nhất là các kiểu chụp ảnh không phù hợp với lễ tiết tác phong của người cán bộ chiến sĩ lực lượng công an - lực lượng đại diện cho pháp luật, sự nghiêm minh của đất nước.
Thứ ba để không có các trường hợp giả mạo công an, lợi dụng danh nghĩa công an để lừa bịp kiếm chác. Thời gian gần đây nhiều kẻ lợi dụng lừa bịp tống tiền tống tình không thiếu. 
Do đó nếu toàn quân thực hiện nghiêm túc không đăng ảnh quân phục lên mạng thì lẽ tất nhiên những kẻ đăng là giả mạo và mọi người tránh được bị lừa.

Mục đích tốt rõ ràng như thế mà nhiều anh chị là sinh viên của các trường công an, thậm chí là cán bộ chiến sĩ đi làm không nhận thức được? Chẳng nhẽ phải dùng một từ hơi nặng tí của anh bạn già của tôi trong ngành công an. Anh ta bảo những kẻ như thế là những kẻ mù lòa về nhận thức chính trị, những kẻ rệu rã về kỉ luật, coi thường tính mạng của đồng đội.
Tất nhiên một số em học sinh cấp 3 khi đỗ vào các trường của lực lượng công an đều tự hào và háo hức được chia sẻ niềm vui đó với mọi người. Điều đó là dễ hiểu, nhưng các em ạ, khi các em bước chân vào những ngôi trường đó, các em đã là tài sản của quốc gia. Khoác lên mình bộ quân phục để thực hiện các nhiệm vụ Đảng Nhà nước và Nhân dân giao phó, có những nhiệm vụ rất nguy hiểm do đó đừng vì một phút bồng bột đăng ảnh mình và đồng đội lên mạng rồi hi sinh một cách vô ích.
Và một lời nhắn nhủ với các em bé gái thích công an, nói thật yêu mấy ổng khổ lắm. Họ chẳng có mấy thời gian nhắn tin với đăng ảnh đây. Đi làm, đi trực đi tuần tra, nhiệm vụ đột xuất vân vân và vân vân các thứ nên đừng mơ mộng có chuyện nhắn tin tối ngày. Yêu công an là đồng nghĩa chấp nhận gian khổ và thử thách, hi sinh, xác định thế hãy yêu.
Còn những kẻ mà hay đăng ảnh tự sướng mặc quân phục thì tôi có thể khẳng định đa số những kẻ đó không phải công an,còn lại có là công an thì cũng là những thanh niên không tuân thủ quy định của ngành, những thanh niên không tôn trọng kỉ cương phép tắc, thiết nghĩ yêu những kẻ như thế có đáng với hình tượng người công an Nhân dân?

Ảnh một số tài khoản giả mạo công an.




Hãy dạy trẻ cách nhận biết và đối phó với hành vi quấy rối tình dục

Hãy dạy trẻ cách nhận biết và đối phó với hành vi quấy rối tình dục

Môn học giáo dục giới tính ở trường học là một môn học bị nhận thái độ thờ ơ. 

Sau chuyện một nghệ sĩ mang tội ấu dâm mãn hạn tù ở nước ngoài trở về nước một cách ồn ào, báo chí đăng tin, một bộ phận không nhỏ mừng rỡ chào đón... tôi bỗng hoảng hốt nhận ra, một bộ phận
Giáo dục con gái là việc của phụ huynh, không phải việc của Ngọc Trinh!

Giáo dục con gái là việc của phụ huynh, không phải việc của Ngọc Trinh!

Thật ra chẳng đợi đến khi Ngọc Trinh nổi lên với những câu chuyện đời tư của cô, từ rất lâu, và trong rất nhiều trường hợp, người Việt Nam rất hay bắt…người dưng mang sứ mệnh giáo dục bản thân và con cái giùm mình.

Đ
ơn cử là những cô hoa hậu khác cha khác mẹ của hầu hết đàn bà con gái của cả nước, nhưng bao giờ cũng vậy, vào cái khoảnh khắc đeo vương miện, các cô đồng thời đeo luôn gánh nặng đại diện nhan sắc Việt, phụ nữ Việt trên đầu. Nhân đây, là một người phụ nữ Việt Nam chánh hiệu, tôi xin tuyên bố không cho phép bất kỳ phụ nữ nào đại diện nhan sắc cũng như đạo đức của tôi nhé.
Hay một chuyện khác, gần đây thôi, cô ca sĩ mệnh danh nữ hoàng giải trí bị hội các mẹ bỉm sữa kêu gọi tẩy chay vì qua lại với một người đàn ông đang có vợ (về mặt pháp luật). Việc tẩy chay ấy cũng chẳng có gì đáng nói, bởi làm người của công chúng, thì hình ảnh vốn thuộc về số đông, cho đến khi các bà mẹ kịp thòng vô một câu, đại ý cần
Dưa Leo tiếp tục sa bùn lầy

Dưa Leo tiếp tục sa bùn lầy

Diệp Lục


Cái tên Dưa Leo sau khi có hàng loạt ngôn từ xàm xí, mang tính xuyên tạc và có ý định nhồi sọ cái lứa tuổi ‘trẻ trâu” trên Vlog của mình thì cuối cùng hắn cũng nhận được cái giấy mời đến làm việc cùng cơ quan an ninh. Sau một hồi răn dạy lại cách làm người cho tử tế, hắn dạ dạ vâng vâng hứa hẹn sẽ ngoan ngoãn, thề thốt đủ kiểu sẽ không vi phạm, ấy thế nhưng lời hứa gió bay, không những không thực hiện lời hứa hẹn mà còn ra sức xuyên tạc, chửi rủa tích cực hơn.
XUỐNG ĐƯỜNG KHÔNG PHẢI LÀ CÁCH GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ

XUỐNG ĐƯỜNG KHÔNG PHẢI LÀ CÁCH GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ

Sau sự cố môi trường khiến cá chết hàng loạt tại các tỉnh miền Trung, nhiều cơ quan chức năng đã tích cực vào cuộc ổn định tình hình, nhằm giảm thiểu thiệt hại cho bà con ngư dân. Nhiều giải pháp tích cực đã được áp dụng như điều tra nguyên nhân, hỗ trợ thu mua sản phẩm an toàn, áp dụng chính sách hỗ trợ vay vốn, giảm lãi xuất cho bà con vùng bị thiệt hai.




Tuy vậy nhiều thành phần bất mãn, phản động, lưu manh, cơ hội chính trị dù không có hành động thiết thực nào hỗ trợ ngư dân, hay giúp đỡ chính quyền giải quyết sự cố vẫn kiếm cớ xuống đường, gây mất an ninh trận tự, phiền toái, ảnh hưởng nghiệm trọng đến cuộc sống bình yên của người dân thành phố.



Những ngày cuối tuần thay vì được vui chơi, quán xá với bạn bè thì phố xá lại bị phong tỏa, buôn bán ế ẩm do lực lượng chức năng lo ngại các sự cố an ninh từ đám biểu tình phá rối này.

Rõ ràng hành động xuống đường không mang lại bất kỳ lợi lộc thiết thực nào cho bà con ngư dân nói riêng, hay đất nước nói chung, ngoài việc gây xáo trộn sinh hoạt, buôn bán của người dân. Hành động biểu tình, gây rối còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến tình hình an ninh trật tự, môi trường đầu tư, cuộc sống thanh bình, ổn định trong mắt khách du lịch và nhà đầu tư quốc tế. Những thiệt hại này là không thể đong đếm được.

Đó là chưa kể, chúng còn công khai tuyên bố sẽ tổ chức biểu tình vào mỗi cuối tuần cho đến khi Obama qua để lấy le với quan thầy và lu loa rằng chúng bị nhà nước Việt nam đàn áp dân chủ. Tất cả âm mưu, hành động của chúng đã bị cơ quan chức năng ngăn chặn kịp thời, với nhiều lý lẽ chứng cứ thuyết phục.


Phóng sự do Đài truyền hình Việt Nam thực hiện nói về các đối tượng lợi dụng cá chết để gây rối 15/05/2016

Hải Trang 
LỊCH SỬ LIỆU CÓ BỊ LÃNG QUÊN?

LỊCH SỬ LIỆU CÓ BỊ LÃNG QUÊN?

Thế hệ 8x như tôi thì cùng lắm chỉ có mấy năm ăn cơm trộn bo bo hoặc khoai mỳ, thuở 4 hay 5 tuổi thì lâu lâu lại theo mẹ xếp hàng trước của hàng mậu dịch để lãnh gạo, nước mắm cùng những thứ gì thì tôi không còn nhớ rõ.


Dĩ nhiên, tôi hoàn toàn không biết đến mùi vị của chiến tranh, bố mẹ tôi hoặc ông bà của tôi cũng ít nhắc đến chiến tranh. Mãi sau này tôi mới hiểu với những người nông dân chân lắm tay bùn thì họ yêu hòa bình đến mãnh liệt, họ sợ những mất mát, đau thương, đói khổ … mà chiến tranh mang lại.



Hồi nhỏ, tôi vẫn thấy mấy anh, mấy chú trong xóm thường hay lấy chất bột màu xám xám từ mấy quả đạn pháo to to để đi hun chuột đồng, mỗi lần đốt loại bột ấy thì khói bốc lên mù mịt và cay xè đến nỗi nước mắt giàn giụa, đã vậy còn bốc lên cái mùi khủng khiếp lắm … tôi thầm nghĩ trong những năm tháng chiến tranh thì với biết bao nhiêu cơ số bom đạn mà đất nước này hứng chịu thì nó khủng khiếp đến dường nào.

Nhiều người bảo rằng, lịch sử được ghi lại bởi phe thắng cuộc nhưng theo tôi chẳng ai làm như vậy để làm gì, những người chép sử chính trực luôn có lương tâm, họ chỉ muốn truyền lại cho hậu thế những sự kiện của năm tháng đã qua, họ muốn gửi gắm những truyền thống và hun đúc tinh thần vốn đã bất khuất trước kẻ thù của dân tộc này dành cho hậu thế.

Không chỉ riêng Việt Nam mới có chuyện chép sử, tất cả các nước trên thế giới này đều chép sử. Nói vậy để hiểu rằng chúng ta không có quyền bóp méo bất cứ sự thật lịch sử nào, vì chắc chắn tư liệu lịch sử của từng nước sẽ được góp vào kho tàng lịch sử chung của nhân loại, nếu có một nước nào đó có ý xuyên tạc lịch sử thì chắc chắn sẽ bị phát hiện ra, dù sớm hay muộn nếu có những sự kiện chưa chính xác thì chắc hẳn sẽ có sự điều chỉnh để trả về cho lịch sử những giá trị thật nhất.

Vào mùa đông năm 1969, một vài ngày sau khi đội bóng cầu dục New York Jets giành được cúp Super Bowl, một chiếc máy bay quân sự cất cánh từ phi trường ở Trạm Không lưu Hải quân Bắc Đảo đang nằm dài ra ở thành phố nghĩ mát Coronado, thuộc tiểu bang California, bên trong là anh chàng Bob Kerry và một đội súng hăng hái của anh ta, trên đường của họ để tham gia trận chiến ở Việt Nam.

Ông Bob Kerrey khi còn phục vụ trong lực lượng biệt kích SEAL thời kỳ chiến

Những biệt kích Seals (là cái tên tượng trưng cho những chữ SEa-Air-Land unitS (những đơn vị chiến đấu trên Biển, trên Không, trên Bộ). Trong chiến tranh Việt Nam, lực lượng Seals Hải quân tiến hành những sứ mệnh bắt cóc hoặc ám sát, qua việc tìm kiếm để loại trừ những lãnh đạo Việt Cộng ra khỏi trong số dân cư địa phương. Những sứ mệnh này được gọi là “trừ khử”. Một đội của Seal tức là nhóm của Bob Kerrey được gọi là Trung đội Delta, thuộc Đội Hỏa lực Bravo. Chính nhóm của Bob Kerry đã gây nên cuộc thảm sát tại Thạnh Phong (ấp Thạnh Hòa, xã Thạnh Phong, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre) vào ngày 25/02/1969, nguyên nhân xuất phát từ nghi ngờ có lãnh đạo Việt Cộng cao cấp đang ở xã Thanh Phong.

Bà Bùi Thị Lượm kể lại: Lúc ấy bà mới có 12 tuổi và đã được chứng kiến cảnh 7 người Mỹ mang súng tấn công ngôi làng Thanh Phong ở miền Nam Việt Nam. Họ đã quây phụ nữ và trẻ em lại thành một nhóm và nổ súng, ngay cả khi người bà của bà Lượm đã hết lời van xin.

Hơn 20 dân thường, bao gồm cả phụ nữ, trẻ em và người già, đã bị giết hại, sau chiến dịch ấy trung úy Bob Kerry khi ấy mới 25 tuổi đã được thưởng huân chương Sao Đồng (Bronze Star).

Bob Kerry làm Thống đốc bang Nebraska từ năm 1983 đến 1987, Thượng nghị sĩ Hoa Kì đại diện cho Nebraska (1989–2001). Từ khi rời Thượng viện Mỹ, ông làm Hiệu trưởng New School, một trường đại học ở thành phố New York. Năm 2016, ông được bổ nhiệm làm hiệu trưởng trường đại học Fullbright Việt Nam.

Những nhân chứng của cuộc chiến vẫn còn đó, những vết thương chưa kịp liền sẹo nên dường như việc ông Bob Kerry được điều qua làm hiệu trưởng trường đại học Fullbright Việt Nam ngay lúc này thật trớ trêu, nó gợi nhớ lại nhiều điều khó hàn gắn và tạo những khoảng lặng trong lòng của nhiều người, những khoảng lặng đi vì nỗi cay đắng bởi chiến tranh.

Có lẽ, đành lòng lắm thì người ta sẽ tha thứ, nhưng tha thứ không đồng nghĩa với lãng quên, những người sống sót sau cuộc chiến mà nhìn những kẻ đã trực tiếp sát hại đồng bào mình như vị thánh sáng sủa đến để mang những điều may mắn đích thị là những kẻ không có lòng tự trọng, lòng tự trọng yếu kém không thể tạo nên những trang sử hào hùng của một dân tộc vốn dĩ đã bất khuất.

Kêu gọi người khác tha thứ và lãng quên là điều mà thế hệ sinh sau đẻ muộn như tôi hoàn toàn không có quyền, trừ khi tôi có những quyền năng để bù đắp lại những mất mát, đau thương mà họ đã gánh chịu, sự mất mát của họ nhắc nhở bản thân tôi nhiều điều trong sáng và góp phần tạo nên ý thức dân tộc của tôi ngày hôm nay.

Hùng Lạc